Chuyển đến nội dung chính

Quảng trường Charles-de-Gaulle – Wikipedia tiếng Việt


Tọa độ: 48°52′27″B 2°17′41″Đ / 48,874028°B 2,294861°Đ / 48.874028; 2.294861



Quận 8, 16, 17


Paris street enseigne top.svg



Quảng trường Charles-de-Gaulle nằm ở phía tây Bắc thành phố Paris, điểm giao của các quận 8, 16 và 17. Là giao lộ của 12 đại lộ, trong đó có Champs-Élysées, ở giữa quảng trường Charles-de-Gaulle là công trình Khải Hoàn Môn nổi tiếng.

Vốn tên cũ là Quảng trường Étoile, địa điểm này được đổi tên vào năm 1970 sau khi Tổng thống Charles de Gaulle mất.





Được tạo ra khoảng năm 1670, tới năm 1730, quảng trường này được mang tên Etoile de Chaillot. Étoile có nghĩa là ngôi sao, chỉ sự quy tụ năm con đường lớn ở quảng trường khi ấy.

Năm 1787, bức tường Thuế quan (Mur des Fermiers généraux) được xây dựng để kiểm soát hàng hóa vào Paris và đi qua quảng trường Étoile. Rào chắn Étoile được kiến trúc sư Claude Nicolas Ledoux bố trí là một trong những trạm thuế. Hai tòa nhà hai bên trạm hiện nay đã biến mất. Rào chắn này đánh dấu ranh giới phía tây Bắc của Paris khi ấy. Quận 1 cũ tương đương với Quận 8 và phần phía tây Quận 1 ngày nay.

Năm 1806, Napoléon Bonaparte yêu cầu xây dựng Khải Hoàn Môn ở đây và tới năm 1836, dưới thời Louis-Philippe I mới hoàn thành. Khi Paris được cải tạo lại thời Đệ nhị đế chế, quảng trường được kiến trúc sư Jacques Hittorff quy hoạch cùng sự giám sát của nam tước Georges Eugène Haussmann. Với tâm là Khải Hoàn Môn, quảng trường có đường kính 240 mét. Georges Eugène Haussmann vạch thêm 7 đại lộ nữa và với sắc lệnh ngày 13 tháng 8 năm 1854, khu vực bao quanh Khải Hoàn Môn đường dành riêng cho các dinh thự đặc biệt.

Ngày 13 tháng 11 năm 1970, hai ngày sau khi Tổng thống Charles de Gaulle mất, một sắc lệnh quyết định đổi tên quảng trường thành Charles-de-Gaulle. Tuy vậy tên gọi cũ vẫn được sử dụng phổ biến. Ga tàu điện ngầm ở đây mang tên Charles de Gaulle - Étoile.

Quảng trường Charles-de-Gaulle có đường kính 240 mét. Ở chính giữa là Khải Hoàn Môn, bao quanh là khu vực dành cho giao thông. Kế đó đến vỉa hè được trồng cây xanh rồi các tòa nhà có kiến trúc đồng nhất tạo thành hình tròn bao quanh quảng trường. Phía sau những tòa nhà này, hai phố Presbourg và Tilsitt tạo thành một đường tròn nữa. Để tới chân Khải Hoàn Môn, đường ngầm Passage du Souvenir (Lối đi Kỷ Niệm) được xây dựng phía dưới quảng trường.

Là điểm giao thông quan trọng, 12 đại lộ gặp nhau ở quảng trường Charles-de-Gaulle tạo thành 6 trục:


Khu vực quảng trường nhìn từ không trung

  • Trục hai đại lộ Marceau và Carnot

  • Trục hai đại lộ Mac-Mahon và Iéna

  • Trục hai đại lộ Wagram và Kléber

  • Trục hai đại lộ Hoche và Victor-Hugo

  • Trục hai đại lộ Friedland và Foch

  • Trục hai đại lộ Champs-Élysées và Grande Armée

Trong đó Champs-Élysées và Grande Armée nằm trên trục Axe historique, đi qua rất nhiều công trình quan trọng của Paris. Quảng trường Charles-de-Gaulle cũng là điểm ranh giới cửa ba quận:


  • Quận 8 giới hạn bởi đại lộ Wagram và Marceau

  • Quận 16 giới hạn bởi đại lộ Marceau và Grande Armée

  • Quận 17 giới hạn bởi đại lộ Grande Armée và Wagram

Nằm ở điểm cuối của Champs-Élysées nên quảng trường Charles-de-Gaulle cũng là nơi tổ chức nhiều sự kiện của thành phố như duyệt binh ngày 14 tháng 7, các lễ hội...








Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

KGB – Wikipedia tiếng Việt

KGB (chuyển tự của КГБ) là tên viết tắt trong tiếng Nga của Комите́т госуда́рственной безопа́сности (trợ giúp·chi tiết) ( Komitet Gosudarstvennoy Bezopasnosti ), nghĩa đen là "Ủy ban An ninh Quốc gia", là cơ quan mật vụ ở trong cũng như ngoài nước. Tiền thân đầu tiên của nó là Cheka sau đó là NKVD, rồi đổi tên thành MGB. Các cơ sở tương tự cũng được thiết lập tại các nước cộng hòa của Liên Xô. KGB hoạt động như là một binh chủng quân đội được điều hành bằng luật và quy định quân đội, tương tự như quân đội Xô Viết hay MVD, một lực lượng bán quân sự trực thuộc bộ quốc phòng. [1] [2] Nhiệm vụ chính của nó là tình báo hải ngoại, phản gián, các hoạt động điều tra, kiểm soát biên giới cho Liên Xô, bảo vệ các lãnh tụ của ủy ban trung ương đảng cộng sản Liên Xô và chính phủ Liên Xô, bảo đảm truyền thông của chính quyền cũng như chống phá chủ nghĩa dân tộc, những bất đồng ý kiến và các hoạt động chống Xô Viết. Sau khi Liên Xô tan rã, KGB chia ra thành 2 cơ quan, cơ quan an ninh Li...

Chi Gạo – Wikipedia tiếng Việt

Chi Gạo (danh pháp khoa học: Bombax ) là một chi thực vật có nguồn gốc ở vùng nhiệt đới Nam Á, bắc Úc và nhiệt đới châu Phi. Các tên gọi phổ biến trong chi này là bông lụa, hồng miên (bông đỏ), mộc miên hay bông gòn Ấn Độ. Các loài trong chi này là các loại cây thân gỗ lớn trong khu vực của chúng, cao tới 30–40 m và đường kính thân cây tới 3 m. Lá của chúng rụng vào mùa khô, rộng 30–50 cm, hình chân vịt, với 5-9 lá chét. Chúng ra hoa có màu đỏ vào giai đoạn từ tháng Một đến tháng Ba, khi kết quả tạo ra các quả chứa sợi, tương tự như ở cây bông gòn ( Ceiba pentandra ) và cây bông, mặc dù các sợi của chúng ngắn hơn sợi bông. Chúng cũng được trồng như loại cây cho mục đích tái trồng rừng ở các khu vực có rừng bị phá hoại. Các loài trong chi Bombax bị ấu trùng của một số loài thuộc bộ Cánh vẩy ( Lepidoptera ) phá hoại, như Bucculatrix crateracma chỉ ăn lá của cây gạo ( Bombax ceiba ). ^ a ă “Genus: Bombax L.”. Germplasm Resources Information Network . United States Department of Agri...

Sông Bé (tỉnh) – Wikipedia tiếng Việt

Bài này nói về địa danh cũ ở Việt Nam. Về con sông cùng tên, xem sông Bé Tỉnh Sông Bé trên bản đồ hành chính Việt Nam năm 1976 Sông Bé đã từng là một tỉnh ở miền Đông Nam Bộ Việt Nam có địa giới bao gồm hai tỉnh Bình Dương và Bình Phước hiện nay. Nó được thành lập năm 1976 sau khi Việt Nam thống nhất trên cơ sở sáp nhập 3 tỉnh Bình Dương, Bình Long và Phước Long tồn tại trước đó, trong trào lưu hợp nhất tỉnh diễn ra khắp cả nước. Ngày 1 tháng 1 năm 1997, tỉnh này tách thành hai tỉnh Bình Dương và Bình Phước hiện nay; trong đó Bình Dương có địa giới giống tỉnh Bình Dương cũ, còn Bình Phước có địa giới bao gồm Bình Long và Phước Long cũ. Tỉnh Sông Bé có biên giới với Campuchia ở phía bắc, phía đông bắc và đông giáp Đắc Lắc và Lâm Đồng, phía đông nam giáp Đồng Nai, phía nam và tây nam giáp thành phố Hồ Chí Minh, phía tây giáp Tây Ninh. Khi mới thành lập, tỉnh Sông Bé có 14 huyện: Bến Cát, Bù Đăng, Bù Đốp, Châu Thành, Chơn Thành, Dầu Tiếng, Dĩ An, Đồng Xoài, Hớn Quản, Lái Thiêu, Lộc Nin...